văn thơ

ĐIỀU ƯỚC CỦA CON

Ước gì con bé lại Để bố mẹ đừng già Ước gì con đừng lớn Bố mẹ chẳng đi xa. Ước gì đôi môi mẹ Luôn rạng rỡ nụ cười Ước gì mái tóc bố Chẳng lấm tấm sương rơi. Ước gì đông bớt lạnh Để bệnh mẹ khỏi nhiều Ước gì mưa bớt lớn…

Xem thêm →
ƯỚC MỘT LẦN

Cho tôi được trở về với kí ức tuổi thơ xưa Ngắm nhìn cánh đồng bao la cò bay thẳng cánh Đêm trăng sáng nằm nghe ngàn ngôi sao lấp lánh Thủ thỉ chuyện cuộc đời lam lũ của mẹ cha Cho tôi trở về nhặt bông bưởi rụng trước hiên nhà Ngô khoai thay…

Xem thêm →
ĐỜI RƠM RẠ

Mưa từ dưới bãi mưa sang Nắng từ trên xuống nắng vàng cỏ đê Cha bừa ngoài ruộng chưa về Rơm tươi tắm vạt nắng quê ven đường Rô đồng rút ruột lòng mương Tảo tần lại trút gió sương lên đầu Tắm nắng đồng, gội mưa ngâu Nhuộm vào tóc mẹ ngả màu bạc…

Xem thêm →
CON NHỚ MẸ!!! – Hoàng Khánh Linh

Sợ một ngày con bỗng hoá mồ côi Chẳng còn nữa Mẹ trên đời để gọi Căn nhà xưa lá khô vàng trên lối Khoảng sân buồn rêu phủ bởi hoang vu. Con chạnh lòng khi nghe tiếng ai ru Giọt nước mắt tưởng chừng như khô cạn Bỗng lăn dài trên má con chát…

Xem thêm →
GÁNH HỒNG NHAN – Lê Hồng Phúc

Chợ phiên mẹ gánh gió đông Chắt chiu đem đổi nắng hồng nuôi con Liêu xiêu bóng mẹ đường mòn Thúng đời một gánh, thúng con một gồng. Cánh cò lạc giữa cơn giông Bàn chân mẹ lạc khắp đồng lúa xanh Nắng hè rám bưởi trên cành Nắng đời rám cả tóc xanh bốn…

Xem thêm →
NHỚ NHIỀU QUÊ MẸ – Thúy Nguyễn

Thương củ sắn mẹ vùi trong tro bếp Phần các con ăn trừ bữa qua ngày Tháng Ba về cái đói cứ bủa vây Suốt cuộc đời chẳng thể nào quên được Con tha hương theo dòng đời xuôi ngược Mới hiểu nhiều nỗi vất vả mẹ cha Hiểu đắng cay cơ cực mẹ quê…

Xem thêm →